VN88 VN88

Đọc truyện sinh viên lên tỉnh truyện 16+18

Nó ấn vào thêm, thấy cô nhăn mặt bặm môi chịu đựng mà không nhoi lên trên nữa. Buồi thằng Bách nhấp nhấp cái một từ từ chui vào lồn cô Nhung…

“Ái chùi ui… Sao đau thế…” – Nhung quặn người nén chịu khi cái đó đang căng người cô ra chui vào. Khiếp khủng là to và cứng… Cái đó đúng là quá khổ so với Nhung.

Nhưng nó cũng đã vào được một nửa rồi, Nhung mắt tịt mắt lại cắn răng chịu đựng cái buồi của nó. Thằng Bách đã buông tay nắm buồi ra, hạ phần trên đè xuống ngực Nhung, hai tay vòng xuống ôm gọn lấy vai Nhung, hai đầu gối nó gồng lên đỡ lấy phần cơ thế ở dưới không đè hẳn xuống, buồi nó đang cắm trong lồn Nhung ngập phân nửa. Nó bắt đầu du người đẩy cái buồi nhúc nhích trong lồn cô. Nhung thấy căng nhói, nhưng cũng cảm thấy lỗ lồn mình đang giãn rộng ra. Nó đang đi vào đầy ứ trong mình cô, căng người cô ra, chạm tới đáy cùng của cô. Nhung thở phào ra sau một hồi nén nhịn. Chao ôi giờ mới cảm nhận rõ rệt cái vật đó trong mình.
Thằng Bách sướng run người vì cái lồn khít khịt của cô Nhung. Nhớ cái lồn của mẹ, tuy cũng khá chật hẹp nhưng đẩy một cái là đi phập vào sâu, lồn cô Nhung thì dù có nhắp có dúi một hồi thì vẫn chặt khít, cứ co bóp như muốn đẩy buồi nó ra. Đấy,… lồn của gái vắng chồng khít thế đấy… Nhưng cũng phải nhìn nhận rằng cơ thể cô Nhung khá nhỏ nhắn so với nó. Nhìn cô ấy đã sợ hãi thế nào khi trông thấy cái buồi của nó, chắc của chồng cô ấy cũng nho nhỏ vừa vừa thôi.

Nó dún xuống, nhè nhẹ chầm chậm, lợi dụng độ nảy của đệm để buồi ra vào chút một nong dần lỗ lồn cô Nhung rộng dần ra. Đã nghe thấy tiếng nhóp nhép của sự cọ sát, nó điều khiển để buồi ra vào dài nhịp hơn. Cô Nhung đã bắt đầu thở gấp gáp, chân tay cử động sau một hồi chết lặng. Buồi nó đang đâm sồn sột trong lồn cô, đôi khi có những phát chạm đáy khiến cô giật nảy mình. Những động tác sàng lắc nhịp nhàng kèm theo nhấp dúi khiến Nhung dần dần thấy thích thú. Buồi to lúc vào thì hơi đau thật nhưng đã vào rồi thì thật sướng, Nhung cảm nhận rõ rệt sự cọ sát của nó khắp cùng trong lỗ lồn mình. Cô bắt đầu thấy cơn sướng tăng dần lên theo những cú dập lúc khoan lúc nhặt, lúc thong thả nhẹ nhàng lúc ào ào như bão táp trên háng mình. Cái thằng Bách này thật khéo, Nhung ưỡn người lên ôm lấy cổ nó vít xuống. Trong những lúc sướng rủn chân tay thế này cô luôn muốn được hôn, và cô tức khắc có được cái hôn nồng nhiệt của nó lấp kín miệng, nó ghì chặt lấy khuôn mặt cô mà hôn trong khi vẫn dập tới tấp vào lồn cô khiến cô như muốn vỡ tung ra. Cô “ú, ú…” tắc nghẹn trong cái hôn của nó ra, hai tay đấm thùm thụp xuống lưng nó ra hiệu để nó chậm lại. Nhưng dường như nó tỏ ra không hiểu ý cô, vẫn ghì chặt môi hôn và ra sức giã xuống làm giường nệm rung lên bần bật. Lồn Nhung như muốn nát bấy ra vì cái buồi cứng như khúc củi của nó đang sầm sập đâm vào.
– A… a… Thôi… dừng lại Bách,… hứ, chết mất thôi…

Cuối cùng thì Nhung cũng vùng ra được khỏi cái hôn của nó và kêu to lên thành tiếng. Nó dừng lại ngay tắp lự. Cả hai cùng thở hổn hển như vừa chạy maratong về đích. Nó ngẩng lên nhìn Nhung cười trong hơi thở. Nhung cũng cười, thở hồng hộc, lườm nó một cái:
– Khiếp lên được… định giết người ta chắc…

Nó cười, lại tiếp tục nhịp nhàng dấn xuống. Nhung mỉm cười hài lòng, lườm nó lần nữa trước khi quay mặt đi nhắm nghiền đôi mắt lại tận hưởng những khoái cảm từ từ xâm chiếm cơ thể. Nó tăng dần nhịp dấn, cơ thể cô Nhung căng cứng lên, cô thở gấp gương mặt ửng hồng với những giọt mồ hôi rịn ra trên hai cánh mũi. Nó sướng quá, rủn hết cả người, buồi nó căng lên sắp sửa phun ra rồi, nhưng nó chưa muốn kết thúc, bèn rút phắt buồi ra khỏi lỗ lồn cô. Vừa rút ra cũng là lúc nó thấy cô Nhung ưỡn lên kêu “á, á…” và hai tay cô ôm lấy hông nó kéo xuống như muốn tiếp tục thêm, người cô run nảy rần rật. Cô đang sướng… Nó lập tức nhét buồi trở lại vào lồn cô rồi dập xuống lia lịa, ghì chặt lấy cô mà nắc. Cô cong lưng ưỡn ngực lên quằn quại, cô rên lên xuýt xoa: “Ôi, Bách ơi… sướng…“, và ngay lúc đó cô nhận ra trong lồn cô chợt nóng ấm bởi từng đợt tinh khí của nó ào vào. Thằng Bách sướng rủn chân tay, đầu buồi tê nhột vì sướng tới mức không dập được nữa. Nó dúi sâu vào trong lồn cô để buồi giật giật phun tiếp vào trong cô một đợt tinh khí nóng ran nữa. Nhiều đến nỗi mà khi nó nhắp vài cái cuối cùng thì tinh khí của nó trào cả ra ngoài nhớp nháp giữa háng cô và nó.

Nó ngồi dậy rút buồi ra khỏi lồn cô, nhìn cô nằm đờ ra run rẩy vì cơn sướng vẫn chưa lắng dịu. Lỗ lồn đỏ chót của cô khép dần lại, nhíp nhíp đẩy những đám tinh khí còn lại trong đó trào ứa ra. Nó vội dùng tay bịt lấy lồn cô, vét đám tinh khí ấy trét lên nhoe nhoét trên mu lồn cô, ướt sũng cả đám lông. Nó vừa bóp cái lồn nhẫy nhụa đó vừa thụt cả hai ngón tay vào trong lỗ lồn nóng ấm của cô mà móc ngoáy khiến co cứ cong người lên lăn lộn qua lại. Hồi lâu sau nó rút tay ra nằm xuống bên cô, đưa bàn tay ướt sũng ấy lên bóp vú cô. Cô quay qua nhìn nó, vừa mãn nguyện sung sướng vừa xấu hổ thẹn thùng, cô cười và dứ nắm đấm vào trán nó:
– Trông thế mà cũng ghê lắm… Chẳng kiêng nể gì cô với cháu cả.
– Cô có giận cháu không? – Nó hỏi trêu.
– Có, để rồi cô mách mẹ cho mà xem… Dám làm bậy với cô.
– Ô… hô… – Nó cười rộ – Cô có dám mách không.

Nó nghĩ tới mẹ, không hiểu mẹ sẽ làm gì khi biết nó đã đè cô Nhung bạn mẹ ra mà dập tơi bời như đã từng làm với mẹ. Nó mỉm cười một mình vì ý nghĩ đó và quàng tay sang ôm cô kéo vào lòng, tay kia lại thò xuống háng móc vào lồn cô. Cô nắm cổ tay nó giữ lại, nguýt dài một cái.
– Thôi đi ông tướng,… làm người ta nát bấy ra chưa thỏa hay sao mà lại còn vọc nữa.

Nó cười rút tay lên ôm lấy cô hôn hít. Nó ôm gọn tấm thân đẹp thon chắc của cô trong vòng tay bồi hồi sung sướng thầm nghĩ: “Thế là mình đã thành công, từ giờ cô ấy sẽ thuộc về mình mãi mãi. Sướng thật, tấm thân ngọc ngà này, cặp vú này, cái lồn này sẽ mãi là của mình…

Dịp Tết đáng nhớ qua đi nhanh chóng, nó có thêm vài lần nữa với mẹ, cũng chỉ là những lần tranh thủ vắng mặt bố trong chốc lát. Không làm nó thỏa mãn hoàn toàn nhưng như thế cũng đủ để nó tạm biệt mẹ để trở lại trường. Lại những tiết học dài làm nó ngao ngán, thời tiết thì ảm đạm mưa phùn giá rét khiến nó ngại tới trường.

Vài tuần trôi qua, bỗng nó nhận được điện của bố nói cuối tuần bố mẹ sẽ xuống chỗ nó, tiện thể thăm nhà bác vì Tết đã không đến được nhà bác chơi. Nó khấp khởi chờ đợi dù biết sẽ hiếm có cơ hội được gần mẹ. Nó nhớ mẹ nó quá, suốt mấy tuần qua quả là cực hình khi phải nhịn cái khoản ấy. Giờ lại sắp được gặp mẹ, không biết mẹ có cho không, mà lúc nào được cơ chứ. Nghĩ đến mẹ là nó lại như vẫn còn vương vấn đâu đây mùi da thịt thơm tho quyến rũ của mẹ, cơ thể nồng nàn ấm áp của mẹ, và nhất là “chỗ ấy” của mẹ chứ, thật nóng, thật mềm mại, cứ mút chặt lấy “cái đó” của nó. Nghĩ tới mà thấy xốn xang làm sao.

Rồi bố mẹ xuống thành phố. Cả nhà tới chỗ ông bác, nơi mà nó đã từng ở một thời gian lúc mới xuống học, cái nơi đã để lại dấu ấn sâu sắc nhất trong những ngày đầu bỡ ngỡ và được nếm mùi đàn bà lần đầu tiên. Đó là bà bác dâu của nó, rồi sau đến cô chị họ. Nghĩ cũng tệ, nhà này có hai người đàn bà thì mình đã chơi cả hai, may mà bà bác bị mình xực hai lần toàn trong lúc ngấm thuốc ngủ chứ không thì cũng chẳng còn mặt mũi nào mà đến đây nữa. Ấy là nó nghĩ thế, chứ bà bác đã bị nó hành một đêm tơi bời mà không hề ngấm thuốc tí nào. Cho đến giờ bà vẫn còn cảm giác sung sướng pha lẫn tội lỗi mỗi khi nhớ lại cái đêm hôm ấy.

Cả nhà ông bác chào đón gia đình nó một cách hân hoan, ai cũng tay bắt mặt mừng. Nó cũng cố tỏ ra vui tuy chẳng dám nhìn thẳng vào mắt bà chị họ. Chị đã đi làm rồi, đẹp ra một cách không ngờ. Một người con gái đang ở độ chín, nét xuân phơi phới tràn căng đầy sức sống. Nó cúi mặt thầm ghen tị với kẻ nào sau này được diễm phúc làm chồng chị. Một bữa cơm thân mật nhanh chóng được dọn ra, mọi người đều rất vui, cả chị cũng vậy. Chị hỏi chuyện nó, ân cần như thủa nào làm nó bớt dần cảm giác tội lỗi trước chị. Dường như chị đã quên đi chuyện đó, nó thấy mừng. Duy có bà bác, mẹ của chị, đôi khi nó bắt gặp ánh mắt bà nhìn nó một cách khác lạ. Nó cứ nghĩ chắc bà nhìn mình bây giờ trông bảnh bao ngon trai hơn hồi đầu sống ở đây hay sao ấy. Nó có ngờ đâu bà đang nhớ đến những cơn sướng rủn người đêm nào. Cứ hình dung ra cái vật to nần nẫn đã làm bà sướng ngất kia đang lùm lên giữa hai đùi thằng cháu là bà đã thấy ướt rịn dưới háng. Bà liếc nhìn nó đang ăn, cố thử tìm một ánh mắt thèm khát của nó nhìn cơ thể bà, nhưng tuyệt nhiên không thấy. Có lẽ thằng bé đã quên cái đêm hôm ấy rồi. Tuy rằng rất xấu hổ với chính mình nhưng trong sâu thẳm bà vẫn mong có lại một đêm như thế.

*
* *

Đêm hôm ấy trở lại căn hộ của nó, bố mẹ ở chung với nhau trong một phòng ngủ nhỏ vẫn dành riêng mỗi khi bố mẹ xuống thăm nó. Cả đêm thao thức với nỗi thèm khát nhưng nó không có cơ hội nào để tiếp cận với mẹ.
Hôm sau bố mẹ dẫn nó tới thăm nhà một người mà theo lời mẹ giới thiệu thì đấy là hàng xóm khi xưa ở cạnh nhà nó trên thị xã. Cô kém mẹ vài tuổi, rất thân thiết với mẹ, vẫn thường sang nhà chơi và bế ẵm nó khi nó còn nhỏ. Nói đến đấy thì nó nhớ ra rồi, là cô Nhung, cái cô trông nho nhỏ xinh xinh vẫn chơi đùa với nó nhưng lớn lên không còn thấy cô nữa và nó đã quên bẵng cô ấy đi rồi. Nghe mẹ nói thì cô ấy lấy chồng và theo chồng xuống dưới này cũng hơn 10 năm rồi. Ừ nhỉ, hơn 10 năm rồi có nghĩa là ngày cô ấy đi nó mới 7 – 8 tuổi, cái tuổi còn nhỏ quá để nhớ một điều gì đó. Nhà chồng cô này cũng gần đây thôi, mẹ biết địa chỉ nhưng mãi vẫn chưa có lần nào đến thăm cô ấy được, dù mấy lần cô ấy về chơi trên đó có gặp và nhắc mẹ có dịp xuống thì đến cô chơi. Nhưng mãi đến hôm nay mẹ mới cố gắng đi được.

Thấy cả nhà nó xuất hiện trước cửa, cô Nhung mừng rỡ lắm, rối rít mời mọi người vào trong. Khi được mẹ trỏ vào nó và giới thiệu đấy là thằng cu Bách ngày nào thì cô Nhung ngỡ ngàng đứng ngây ra nhìn nó:
– Ôi trời ơi cái thằng Bách ngày xưa mà em vẫn cõng đi chơi đây hả? Chao ơi,… gặp nó ngoài đường thì không nhận ra được đấy… Ngày xưa nó gầy ngoẳng gầy ngeo mà giờ to cao lừng lững như Tây thế này.
– Cháu nó đang học Đại học dưới này, cũng ở gần đây thôi. Anh chị mua cho nó 1 căn hộ để tiện việc học hành. – Bố xen vào.

Bách là tên của nó. Nó cười ngượng ngịu nhìn cô, trong tâm trí loáng thoáng vài ký ức chắp vá về cô thời thơ ấu, nó chỉ nhớ cô hay cười và rất xinh. Giờ cô cũng vẫn rất xinh tuy rằng gương mặt đã có đôi chấm tàn nhang và đuôi mắt đã rạn chân chim. Nhưng cái gương mặt rạng rỡ khi cười của cô vẫn giống như hồi xưa, đấy là hình ảnh nó nhớ nhất về cô.
Khi mọi người đã ngồi xuống rồi nó mới kín đáo ngắm nhìn cô Nhung đang vừa pha nước vừa ríu rít chuyện trò với bố mẹ nó về những chuyện ngày xưa. Vóc dáng cô nhỏ nhắn, nét gì cũng nhỏ nhỏ xinh xinh, nhìn hay hay. Mái tóc bồng bềnh xõa xuống hai vai, thỉnh thoảng cô lại đưa tay vén những sợi lòa xòa trên trán nom rất quyến rũ. Nó lại mường tượng không biết sau bộ quần áo kia người cô trông thế nào nhỉ. Gần đây nó có thói quen mỗi khi thấy một người phụ nữ là nó lại mường tượng xem cơ thể người ấy sẽ thế nào khi cởi bỏ quần áo. Với cô Nhung nó nghĩ rằng ngực thì chắc là được đấy vì nó thấy căng đầy sau cái áo len kín cổ bó sát người. Eo nhìn cũng nhỏ gọn. Mông thì không biết thế nào vì cô đang mặc một cái quần khá dầy và rộng nên khó đánh giá.
– Ở gần đây thì thỉnh thoảng chạy qua cô chơi, tiện thể kèm thằng cu nhà cô cho nó học với. Sang năm lên cấp 2 rồi mà mải chơi quá. – Cô hướng sang nó bắt chuyện.
– À… Vâng,… cháu cũng bận học… Nhưng rảnh thì cháu sang. – Nó lúng túng.
Mọi người lại tiếp tục câu chuyện của họ. Mẹ hỏi:
– Thế ông xã vẫn đi suốt vậy à? Sao không kiếm việc gì ở thành phố cho gần vợ gần con.
– Vâng, khổ thế đấy chị ạ. Hồi xưa cạy cục xuống dưới này, tưởng thế nào chứ ai dè cứ đi công trình suốt, tháng về nhà được vài buổi.
– Thế công việc của cô thế nào? – Bố hỏi.
– Em vẫn cắt may ở nhà thế này thôi. Anh thấy đấy, Tết nhất còn nhàn tí chứ ra Giêng lại bận lắm, thuê được đứa phụ nhưng hơn tháng nay nó lại nghỉ mở hiệu riêng rồi.

Nó thầm nghĩ, trông cô thế kia mà chồng lại đi suốt như thế thì đáng tiếc thật. Cái ông dở hơi ấy đúng là có phúc mà chẳng biết hưởng. Cứ ngắm cô ấy mà xem, càng nhìn càng thấy thích. Đúng là chẳng phải tay mình… Chợt nghĩ tới lời cô ấy nhờ thi thoảng sang kèm thằng bé nhà cô học, nó nghĩ thầm: có khi ta cứ lại chơi vài lần xem ý tứ cô ấy thế nào, nếu được chẳng hóa ra chuột sa chĩnh gạo hay sao, chồng đi vắng suốt thế thì tha hồ chứ còn gì. Mới nghĩ thế thôi mà lòng dạ đã thấy xốn xang, rạo rực. Tuy đang ngồi vẻ như lắng nghe mọi người trò chuyện nhưng đầu óc nó đang chu du trên chín tầng mây. Ở trên chín tầng mây đó, nó hình dung ra viễn cảnh sẽ được vui vầy với cô Nhung như thế nào, thân hình cô gợi cảm ra làm sao… Rồi nó rơi xuống thực tại khi mọi người ồn ã đứng dậy chào nhau. Nó đi lùi lại sau, cố gắng tận dụng cơ hội ít ỏi để nhìn ngắm cô Nhung từ phía sau. Chậc chậc… dáng người thế này mà cởi đồ ra thì hết ý, nhìn cái mông nảy lắc thế kia thì biết, tuy chiếc quần cô mặc khá dày và rộng nhưng nó cũng phần nào hình dung được độ căng của đôi mông sau mỗi bước chân cô.

*
* *

Về tới nhà nó thì bố mẹ cũng tạm biệt nó luôn để đi lên thị xã cho kịp thời gian. Nó chưng hửng vì cứ nghĩ rằng còn có thời gian để loanh quanh với mẹ nên mặt mũi buồn so. Chỉ có mẹ hiểu được thái độ ấy của nó. Mẹ chỉ cười, vỗ vỗ vào tấm lưng rộng của nó thay cho lời chào rồi chui vào xe của bố đang nổ máy chờ sẵn. Nó ngậm ngùi đi lên nhà, trong đầu lại tơ tưởng hình bóng cô Nhung.

Suốt một tuần nó nghĩ ra đủ mọi lý do để trở lại nhà cô Nhung sao cho thật tự nhiên, nhưng cũng phải hơi bất ngờ để gây ấn tượng với cô, chứ không dưng mò đến nói để cháu kèm thằng cu học thì hơi vô duyên. Nhưng cuối cùng thì nó chẳng nghĩ được cách gì cho ra hồn. Sáng chủ nhật, chịu không thể trì hoãn lâu hơn được nữa nó đánh liều xách xe chạy thẳng qua nhà cô ấy, bụng bảo dạ cứ đến nơi rồi tính tiếp. Sáng nay trời cũng khá ấm áp rồi, ánh nắng đã le lói xua đi cái giá lạnh của đêm trước. Nó diện một cái áo thun cổ tròn màu sáng, quần bò, giày thể thao… trông rất khỏe khoắn. Nhà cô ở trong một con phố nhỏ nhưng đông đúc, cửa hiệu may của cô nằm ngay mặt đường. Cô đang đứng bên cái bàn lớn đằng sau mấy con manocanh lúi húi đo cắt. Dừng xe trước cửa hàng nó chợt nghĩ ngay ra lý do: sao mình ngu quá vậy, đến đây để may đồ là hợp lý nhất rồi còn gì. Nó mạnh dạn dựng xe bước vào.

Cô Nhung ngẩng đầu lên nhìn nó, cũng phải mất vài giây cô mới nhận ra nó:
– Ôi thằng Bách… Cô không nhận ra nữa đấy, mỗi lần nhìn một khác… Vào đây.
– Vâng ạ… Không nhận ra cháu cũng không sao mà – Nó cười – Cháu đến may ít đồ.
– Ôi dào… đồ gì thì để tí nữa, vào trong đi, chờ tí cô vào ngay.
– Vâng.

Nó bước qua gian hàng đi vào trong gian giữa, ngồi xuống chiếc tràng kỷ. Nó ngó quanh căn phòng, vẫn còn cây quất đỏ và ít hoa tươi gợi không khí Tết còn sót lại. Cô Nhung đang nhanh chóng gấp mấy mảnh vải lại, nhìn cô làm việc từ phía sau thấy hấp dẫn vô cùng. Hôm nay lại ấm nên cô mặc khá thoải mái, hông và eo cô tạo nên những đường cong chết người, nó dán mắt vào như bị thôi miên. Mới chỉ nhìn thế thôi mà con cu đã động đậy rồi.

Cô quay lại đi vào làm nó bối rối đưa mắt đi chỗ khác. Dĩ nhiên là cô không nhận ra điều ấy vì cô đang rất vui, không nghĩ thằng Bách ngày xưa lại còn nhớ mà đến cô thế này. Cô cười:
– Chủ nhật mà không đi chơi với người yêu lại qua cô chơi thế này hả?
– Cháu yêu đương gì đâu cô. Trai tỉnh lẻ mà. – Nó ra vẻ ngờ nghệch.
– Gớm, tỉnh lẻ dược như anh thì ở đây có khối cô chết.
– Thật hả? Cô giới thiệu cho cháu một cô đi.
– À được… Nhưng cô ngại mẹ anh mắng cô lanh chanh thôi. – Cô cười to, rót nước đưa cho nó.
– Thì đã biết ra sao đâu mà cô lo bị mắng… – Nó nói.

Hai cô cháu ngồi uống nước nói chuyện phiếm, những chuyện linh tinh hiện tại và những kỉ niệm ngày còn thơ của nó và cô. Ngày nó còn nhỏ lên 4 lên 5, cô cũng mới 18 đôi mươi, vẫn thường bế ẵm nó đi chơi khắp xóm. Nghĩ hay hay, từ bé mình đã được đụng chạm vào người cô rồi đấy, không biết bây giờ có dịp được lặp lại không. Liếc nhìn khoảng ngực hở sau cái cổ áo xẻ hơi trễ của cô nó thấy mê mẩn bởi làn da trắng mịn với cái rãnh sâu hút. Không dám nhìn lâu nó giả bộ đứng dậy đi loanh quanh vừa nói chuyện vừa tranh thủ ngắm nghía thân hình cô. Vóc dáng nhỏ nhắn thon gọn, không cao quá, cái gì ở cô cũng tròn tròn đầy đặn. Nó thầm nghĩ: dáng người kia mà được đè ra thì sướng thôi rồi. Tầm người nhỏ nhỏ thế này mà thụt chim vào thì có mà chạm tới đáy, tha hồ mà ưỡn mà rên. Vắng chồng lâu ngày chắc bướm khít lắm đây, chơi quả này thì bót phải biết.
– Thôi trưa nay ở lại ăn cơm với cô đi. Nhà có mỗi hai mẹ con cũng ăn uống cũng buồn. – Cô cất tiếng cắt ngang những suy nghĩ dâm dật của nó.
– Ơ thế chú nhà cô đâu. – Nó vờ ngạc nhiên.
– Lại đi rồi, nghỉ Tết được đúng 3 ngày lại lên công trường rồi.
– Thế ạ… Vậy cũng buồn nhỉ – Nó tỏ vẻ thông cảm. – Vâng thế cháu đi mua cái gì về nấu ăn nhé. Trưa nay mình định ăn gì cô?
– Thôi, cứ ngồi chơi. Lát nữa con bé giúp việc nó xuống cô bảo nó đi chợ.
– Ô, còn cô giúp việc nữa ạ. – Nó ngạc nhiên.
– Cô gì đâu, con bé trên quê ấy mà, mới xuống được ít hôm nay thôi – Cô nói rồi quảy quả đứng dậy, hình như có khách đang ngó nghiêng ngoài cửa hàng.

Nó ngồi lại một mình, trong lòng thấy vui vui vì sự tiếp đón niềm nở của cô, lại thấy còn con bé giúp việc nữa chứ, không biết người ngợm ra sao. Có khi may mắn lại vớ được cả gái quê mới ra nữa thì hay quá. Nhưng mà cũng nếu nó xấu quá thì lại đam dở, tự dưng có kẻ cứ luẩn quẩn quanh nhà thì cũng khó làm ăn gì được với cô Nhung này.

Rồi con bé ấy cũng xuất hiện, nó đi từ trên gác xuống líu ríu chào chú nom đến buồn cười. Tưởng thế nào chứ thế này thì thua rồi, con bé chỉ độ 12-13, bé choắt và khẳng khiu như cây sắn, tuy rằng gương mặt thì cũng dễ coi. Con bé đi nhanh ra nhà ngoài chỗ cô nó đang đứng với khách. Cô Nhung nói gì đó với nó và con bé chạy vụt đi. Chắc là đi chợ.

Trưa hôm ấy nó có một bữa ăn khá vui vẻ với những người đồng hương quê nhà. Thằng cu con cô Nhung quí nó ra mặt cứ bám riết lấy anh sau bữa ăn, nó cũng chỉ độ 11-12 tuổi nhưng còi dí, chỉ nghịch là khỏe. Hai anh em chơi đùa với nhau một lúc lâu trên căn phòng nhỏ của nó, thằng cu thì cứ giữ rịt lấy anh đòi chơi điện tử cùng nhau nhưng thằng anh thì chỉ muốn bỏ sang phòng bên kia, nơi mẹ thằng cu đang xem tivi hay làm cái gì đó. Cuối cùng thì nó cũng tách được ra khỏi cái trò chơi điện tử vớ vẩn của thằng cu kia và mò sang bên phòng mẹ của nó. Đứng bên ngoài cửa nhìn vào, thấy cô Nhung đang lúi húi dọn dẹp bên góc giường, mông cô đang chổng lên căng tròn hằn lên hai viền quần lót nhìn thật nhức nhối. Cô ngẩng lên nhìn, nó bối rối chữa cháy:
– Thôi cháu đi về đây… Hôm nay bảo đến may đồ mà vẫn chưa may được, hôm khác cháu đến nhé.
– Ờ thôi, hôm khác đến cô đo cho… Cô đang dọn dẹp một tí cho đỡ bừa bộn. – Cô nói.
Nó quay xuống cầu thang, cô đi ra cửa theo chân nó xuống nhà.
“Thôi cứ về đã, hôm nay thế là được rồi, hôm khác sẽ tính tiếp”. Vừa đi xuống nó vừa nghĩ thầm.

Vài hôm sau, tầm gần trưa, nó bỏ dở buổi học chạy đến nhà cô Nhung. Nó đã vẽ ra một kế hoạch rất công phu và nó tin tưởng rằng nếu thực hiện được đầy đủ theo đúng kế hoạch thì cô Nhung không thể thoát khỏi tay nó được.

VN88

Viết một bình luận