VN88 VN88

Đọc truyện sinh viên lên tỉnh truyện 16+18

Cô gái cười mủm mỉm, ngắm nhìn nó một cách thú vị.
– Có vẻ như anh đã đi nhiều nơi rồi nhỉ. – Cô nói.
– Cũng ít thôi… Thế còn em thì sao. Cũng đi chơi à? – Nó hỏi.
– Vâng, em đi du lịch. – Cô gái nhẹ nhàng đáp.
– Em đi một mình à. – Nó hồi hộp hỏi.
– Không ạ, em đi với ông chú em.
Cô gái nói nhỏ và cúi xuống di di ngón tay trên mặt bàn, im lặng hồi lâu rồi cô ngẩng lên giọng vui vẻ:
– Anh biết không, đúng hôm nay là ngày sinh nhật em đấy… Nhưng chẳng có ai để chia vui cả, buồn quá nên em lang thang xuống đây. Rất mừng là được gặp anh, một người đồng hương giữa nơi đất khách và lại trong một dịp đặc biệt thế này.
– Ôi thế à!… Vậy ta nên uống mừng sinh nhật em chứ nhỉ. – Nó hào hứng nói.
– Vâng, nếu anh không bận… Anh đi với ai? – Cô gái mỉm cười rạng rỡ.
– Không quan trọng. – Nó phẩy tay. – Bỗng dưng được chúc mừng sinh nhật một cô gái đẹp như thế này thì bận mấy cũng bỏ… Mình uống rượu nhé.
– Vâng, nhưng loại gì nhẹ nhẹ thôi, em không uống được rượu. – Cô xoay người ngay ngắn trên ghế tỏ vẻ sẵn sàng, miệng cười thật tươi.
– Nhẹ à, thế thì rượu gì nhỉ. – Nó bối rối và thầm nghĩ đến mấy đồng tiền trong túi, không biết có đủ không.
– Cốc-tai đi anh, em biết một loại rất nhẹ, uống thích lắm. – Cô gái hào hứng.
– Em gọi nhé… – Nó cười ngượng. – Thú thực là anh nói tiếng Anh kém lắm.

Cô gái nhoẻn cười vì sự ngượng ngịu của nó, ánh mắt cô thật ấm áp trìu mến. Cô gái quay lại gọi người bồi bàn, anh ta chạy lại, cô nói với anh ta vài câu và anh ta lật đật chạy lại quầy rượu lúi húi pha chế. Lát sau đã bưng ra hai ly cốc-tai to sủi bọt trắng xóa. Mỗi người nhận một ly và cùng nâng lên.
– Chúc mừng sinh nhật em. Chúc em mãi xinh đẹp và hạnh phúc. – Nó cười tươi.
– Cám ơn anh, em thực sự rất vui. – Cô gái cười, nghiêng đầu duyên dáng chạm cốc nó.

Cả hai cùng nhấp một ngụm lớn rồi đặt xuống. Rất ngon, rất lạ, lần đầu tiên nó uống cái thứ nước được gọi là cốc-tai này, trong lòng vẫn băn khoăn không biết nó có đắt lắm không. Cô gái nhìn nó, ánh mắt sáng ngời với một nụ cười rạng rỡ:
– Thật vui và cũng thật bất ngờ. Em đã nghĩ sinh nhật lần này sẽ trôi qua một cách tẻ nhạt cơ đấy. Cám ơn anh đã có mặt ở đây.
– Anh cũng thấy vui và bất ngờ, anh thật may mắn khi mò mẫn đi mua thuốc lá vào lúc khuya khoắt như thế này.
– Và anh có biết điều này không?… Đến bây giờ mình vẫn chưa biết tên nhau đấy. – Cô gái lại cười, nụ cười làm nó bị mê hoặc từ đầu đến giờ.
– Ờ nhỉ… Mải vui nên chẳng ai để ý. Anh tên là Bách, anh sống ở Hà Nội.
– Em tên là Vân, em sống ở Sài Gòn. Anh làm nghề gì? Hay đang đi học? – Cô gái tủm tỉm cười.
– Anh học xong rồi, đang làm kinh doanh cho một công ty. – Nó cố tự tin che dấu cái thân phận sinh viên năm thứ hai của mình. – Còn em thì sao?
– Em đang làm cho một công ty du lịch. – Cô gái nói nhanh và nâng ly lên. – Nào, chúc mừng cho sự thành công trong công việc của chúng mình.
– Đúng thế. Chúc mừng. – Nó nâng ly lên.

Rượu vào lời ra, câu chuyện thật rôm rả, cả hai tỏ ra rất tâm đầu ý hợp. Chẳng mấy chốc đã sang ly thứ hai, rồi thứ ba, rồi thứ mấy nữa chẳng ai còn nhớ. Đến lúc xung quanh đã không còn ai cả và anh bồi khúm núm đi lại thưa rằng đã 4h sáng rồi thì cả hai mới sực tỉnh. Chàng và nàng quyến luyến nhìn nhau như vẫn chưa muốn rời. Trong lúc chờ anh bồi mang hóa đơn lại, nó mạnh dạn đưa tay sang nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng đang đặt trên bàn, nàng cũng để yên tay mình trong bàn tay ấm áp của nó, bốn mắt nhìn nhau đắm đuối.
– Chúng ta còn gặp lại nhau nữa phải không em? – Nó hỏi.
– Chắc chắn rồi anh ạ, chúng mình ở cùng khách sạn mà. – Nàng đáp.
Anh bồi mang hóa đơn lại, nó giơ tay đón lấy, nhìn con số trên đó nó hơi bối rối. Nó đứng dậy móc nắm tiền trong túi ra xem, chỉ được khoảng 1/3 chỗ đó. Nó ngẩng lên nhìn nàng và cười:
– Thật xấu hổ, anh chỉ định mua thuốc lá nên không đem theo nhiều tiền.
– Không sao, để em trả, hôm nay sinh nhật em mà. – Nàng vui vẻ đón lấy tờ hóa đơn trên tay nó.
– Cho anh góp chỗ này nhé. – Nó cười và đưa nắm tiền cho anh bồi.
– Anh đúng là… Gặp anh là em vui lắm rồi, tiền nong có quan trọng gì đâu. – Nàng nhìn nó mỉm cười âu yếm.
Thanh toán xong, cả hai ngật ngưỡng đi lại thang máy, hơi men làm cả hai cùng chếnh choáng. Bấm nút và đứng chờ. Nàng quay sang hỏi:
– Anh ở tầng nào?
– 18, còn em?
– 10.

Thang máy mở, cả hai bước vào và bấm số tầng của mình. Cửa đóng lại, thang chạy rì rì một lúc thì lên đến tầng 10. Cửa mở ra, nàng vẫn đứng yên, mắt nhìn chăm chăm ra ngoài nhưng không bước ra. Nó ngạc nhiên và nhận ra rằng cô gái xinh đẹp này chưa muốn chia tay nó. Cửa lại đóng và thang lại rì rì chạy lên tầng 18. Vài giây im lặng trôi qua, bất ngờ nàng quay sang ôm choàng lấy cổ nó kéo ghì xuống hôn một cách cuống quít, như thể lát nữa thôi là nàng sẽ mãi mãi không còn được gặp lại nó nữa. Sau mấy giây sững sờ vì hạnh phúc bất ngờ đó, nó trở lại đúng bản năng của mình, nó ôm lấy bờ vai nàng nồng nhiệt đáp lại nụ hôn của nàng. Cả hai quấn chặt lấy nhau trong góc thang máy, hai đôi môi khao khát cháy bỏng quyện chặt vào nhau. Thang máy dừng lại và cửa lại mở ra, đã đến tầng 18. Cả hai ngừng hôn nhau ngó ra ngoài, nàng hỏi:
– Anh ở phòng nào?
– Ngay đây thôi. – Nó đáp, cảm thấy nghẹn thở.
– Em vào được chứ. – Nàng ngước lên nhìn nó, ánh mắt da diết.
– Hơi bất tiện. – Nó nuốt nước bọt. – Hay mình xuống phòng em.
– Không được. – Nàng lắc đầu. – Phòng anh thì sao?
– Có người. – Nó nhìn vào mắt nàng mà cảm thấy tan nát cõi lõng.

Nàng thở dài buông nó ra, hai tay thõng xuống đầy thất vọng. Cửa lại đóng và thang máy đứng im ở tầng 18, nó kéo nàng lại ôm ghì lấy, nàng ngẩng mặt lên và hai đôi môi lại dính chặt vào nhau. Đôi môi nàng thật ngọt ngào, cơ thể nàng thật mềm và ấm. Nụ hôn của nàng gây cho nó những cảm xúc mãnh liệt chưa từng thấy bao giờ, dù trước đây nó đã từng hôn rất nhiều người đàn bà nhưng chưa bao giờ nó thấy được cảm xúc như thế này. Thời gian như ngừng trôi, đứng yên lắng đọng, đôi trai gái đắm chìm trong những cảm xúc dạt dào, hai cơ thể quấn chặt lấy nhau khao khát đam mê. Đôi tay nó chạy từ trên bờ vai xuống dưới lưng nàng, vòng quanh cái eo thon lẳn của nàng, dừng lại ở đôi bờ mông cong vổng căng tròn trong váy của nàng. Nó sờ thấy viền quần lót qua lớp vải mỏng, trong lòng xốn xang rạo rực, thằng nhỏ dựng lên trong quần cộm cứng. Hai bàn tay nó bợ lấy đôi mông nàng kéo ghì vào ép háng nàng tì chặt vào cái đùm to cứng giữa hai đùi nó. Nàng nhận ra sự cương cứng đó, tiếng rên khẽ ngắt quãng trong nụ hôn, khuôn ngực nàng phập phồng thổn thức. Những ngón tay nhón từng nếp vải kéo váy nàng cuộn lên để rồi sung sướng chạm vào đôi mông trần mịn màng với chiếc quần lót mát rượi của nàng. Đôi bàn tay bóp siết lấy đôi mông săn chắc căng mẩy của nàng, những ngón tay vươn xuống đáy quần lót, miết vào cái chỗ mềm mềm nong nóng của nàng. Nàng ngừng hôn, ngửa cổ nhìn lên trần thang máy, tiếng rên khẽ thoát ra từ làn môi xinh mọng ướt:
– Ôi anh ơi…

Nó cúi xuống nhìn vào khuôn mặt đờ dại của nàng, cổ váy xẻ rộng để lộ nửa trên đôi vú trắng muốt, đường rãnh sâu hút. Nó vùi mặt xuống đó, áp khuôn mặt nóng bừng của mình vào làn da ngực mịn màng, mùi hương quyến rũ từ da thịt con gái làm nó ngây ngất. Ở phía dưới, những ngón tay nó đang lách qua đáy quần lót của nàng, chạm vào cái múi thịt mềm mềm, sờ thấy những sợi lông nhỏ mịn. Nàng nấc lên, tiếng rên tắc nghẹn khi ngón tay nó tách đôi hai múi thịt của nàng, cái lạch sâu ướt nhớt và rất nóng. Sung sướng quá đỗi, nó chợt nghĩ là tại sao lại không làm chuyện ấy ngay trong thang máy này nhỉ. Nó rút tay ra khỏi cái nơi nóng ướt của nàng, nắm lấy hai bên quần lót tụt xuống. Nàng giật mình, vội vàng buông nó ra và kéo quần lót lên. Nàng nhìn nó cười trong lúc kéo váy xuống, nàng hất hàm ngước lên góc trần thang máy:
– Có camera đấy.
Nó quay lại nhìn lên, đúng là có một cái nửa hình cầu đen xì gắn trên góc trần. Nó cười nói:
– Ừ nhỉ, anh không để ý đấy… Em tinh nhỉ.
– Hì, anh quên em là dân làm du lịch rồi à? Khách sạn hạng sang nào mà chẳng có camera lắp khắp nơi. – Nàng cười, vuốt lại những nếp váy bị nhăn.
– Ở trong phòng có không? – Nó tò mò hỏi.
– Có, anh cứ tìm thật kỹ sẽ thấy. – Nàng nheo mắt nhìn nó cười.
– Thật hả? – Nó trố mắt ngạc nhiên.
– Hi hi hi… Em đùa đấy, chắc không có đâu. – Nàng cười, bẹo má nó một cái. – Trông thế này mà ngố thật… Thôi, em phải về phòng đây, gần sáng rồi.

Nó lặng thinh, thấy lòng buồn vô hạn. Người con gái mới gặp có vài tiếng đây thôi mà nó cảm thấy như đã gần gũi thân thiết tự bao giờ. Nó nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, trong lòng bồi hồi xúc động:
– Nếu ở đây không có cơ hội, về Việt Nam anh sẽ đến tìm em.
– Vâng, em sẽ đợi anh. – Nàng cười thật tươi, kiễng chân lên hôn nhẹ vào môi nó.

Nàng bấm nút mở cửa và đẩy nó ra ngoài, nó đứng thẫn thờ nhìn nàng vẫy tay chào mà thấy lòng trào dâng một tình cảm xao xuyến lạ thường, cái tình cảm mà nó chưa từng thấy bao giờ khi gần gũi những người phụ nữ khác. Cửa thang máy đóng lại, nó vẫn còn đứng lặng hồi lâu rồi mới buồn bã đi về phòng.

Sáng hôm sau, khi nó đang ngủ ngon giấc thì bị quấy rầy bởi bà Minh Ngọc. Không biết đã mấy giờ rồi, nó buồn ngủ không thể mở được mắt ra trong khi bà ta đã ăn mặc chỉnh tề phấn son sực nức đang dụi mặt vào cổ nó mà nựng những lời âu yếm:
– Dậy đi mình ơi, 9 giờ sáng rồi đấy.
– Dậy làm gì, có việc gì làm đâu mà phải dậy sớm thế. – Nó lè nhè giọng ngái ngủ.
– Vậy thôi mình cứ ngủ thêm một lúc nữa đi, lúc nào dậy lên ăn sáng ở trên tầng thượng mình nhé. Ăn sáng gồm cả trong tiền phòng rồi, mình cứ ăn tự nhiên, em phải đi công chuyện đến trưa. Ăn xong mình về phòng đợi em nhé.

Bà ta dặn dò xong thì đi ra khỏi phòng, nó cũng chẳng buồn quan tâm xem bà ấy đi đâu, cứ ngủ thêm một lúc nữa đã. Nó muốn ru mình lại vào giấc mơ đang dở dang với em Vân xinh đẹp đêm qua. Nằm thêm một lúc, mơ cũng không đến mà ngủ cũng chẳng được nữa, nó uể oải ngồi dậy chui ra khỏi chăn đi vào phòng vệ sinh. Vừa đánh răng vừa nghĩ đến nàng, không biết nàng ở phòng nào, giờ này nàng đang làm gì. Bà Minh Ngọc đã đi để lại căn phòng này một mình cho đến tận trưa. Làm sao tìm được nàng bây giờ, mình chỉ cần một tiếng đồng hồ với nàng thôi, nhớ nàng da diết quá. Hơi thở của nàng, mùi da thịt nàng vẫn còn chưa phai nhạt trong tâm trí nó. Ôi, nàng mới đáng yêu làm sao. Chưa bao giờ mình gặp một người con gái nào hấp dẫn đến thế, không những rất đẹp mà nàng còn rất duyên dáng, thông minh và dí dỏm. Nàng đã khiến cho mình mê muội, có lẽ nào mình đã yêu nàng, một tình yêu thực sự chứ không phải chỉ là ham muốn xác thịt bình thường. Người ta thường hay nói đến tiếng sét ái tình, có thể nào mình bị tiếng sét đó giáng trúng rồi không nhỉ? Mình ước sao đó đúng là sự thật, yêu được nàng thì hạnh phúc quá đi rồi còn gì nữa. Mình chắc nàng cũng có tình cảm với mình, nhiều nữa là đằng khác, nụ hôn trong thang máy hồi hôm đã chứng minh điều đó.

Nó trở ra ngoài mở tủ lấy bộ đồ thứ hai mà bà Minh Ngọc đã mua cho nó tối hôm qua. Một chiếc áo sơ mi kiểu cách và chiếc quần tây đứng ống. Nó mặc bộ đồ vào, xỏ giầy và ngắm mình trước gương trong trang phục mới. Trông rất được, nó mở thêm một khuya áo cho thêm chất nam tính, xoay một vòng nữa ngắm nghía và hài lòng bước ra ngoài. Nó đi lên tầng thượng, một gian phòng lớn với những cái bàn dài la liệt thức ăn, những thực khách đứng ngồi lố nhố khắp gian phòng. Nó chọn vài món ưa thích rồi đi lại một chiếc bàn ở góc phòng, vừa ngồi nhấm nháp vừa nhìn ngó khắp nơi. Kia rồi, nàng đang ngồi ở đằng kia cùng một người đàn ông béo lùn ăn mặc chải chuốt. Nàng đã nhìn thấy nó từ trước, khi bắt gặp ánh mắt sáng rỡ của nó nhìn mình nàng chỉ khẽ gật đầu ra hiệu đã nhận ra nhau. Người đàn ông cùng bàn với nàng ngồi xây lưng lại phía nó, nó đoán đấy chắc là ông chú nàng, họ vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ. Nó thì chẳng thiết ăn gì cả, cứ ngồi nhìn sang đó như bị thôi miên. Nhưng càng nhìn họ nó càng thấy khó chịu trước thái độ của ông chú nàng, chú cháu gì mà cứ cầm tay nhau âu yếm thế kia, đôi khi lại cười liếc mắt với nhau rất tình tứ. Rồi ông chú lấy trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ và chìa ra trước mặt nàng, nàng đón lấy với một nụ cười rạng rỡ, nàng hầu như quên hẳn sự có mặt của nó ở bàn bên này. Nàng chăm chú mở chiếc hộp ra và chợt reo lên mừng rỡ, ánh mắt nàng khi ấy giống hệt như ánh mắt nàng đêm hôm qua lúc nàng cám ơn lời chúc mừng sinh nhật của nó. Thật là khó chịu, nàng ham muốn vật chất đến thế kia à? Chỉ là một chiếc nhẫn thôi mà. Nếu muốn thì về Việt Nam nó có thể tặng nàng hai chiếc như thế, dù cho đắt đến cỡ nào. Nó tức tối nhìn nàng đeo chiếc nhẫn vào ngón tay trỏ, và bỗng sa sầm mặt mày khi thấy nàng vươn người qua bàn ôm lấy hai má ông chú kia mà hôn một cái thật lâu lên môi ông ấy. Thế này thì thật quá lắm, nàng làm thế khác nào đang sỉ nhục nó vậy. Nó quăng dao dĩa lên bàn đứng dậy bỏ đi ra phía thang máy.

Với bộ mặt hằm hằm giận dữ, nó ấn nút thang máy và bực bội đứng chờ thang lên, trong lòng trào lên một nỗi căm giận ghê gớm. Mới đêm qua thôi còn quyến luyến không rời, nói với nhau những lời ân ái, vậy mà sáng nay đã hớn hở nhận quà của kẻ khác, ôm hôn kẻ đó ngay trước mặt mình. Thật không thể tin nổi vào sự thật trước mắt mình. Đang tức đầy ruột như vậy, nó không để ý thấy một bóng người lướt qua sau lưng và huých khuỷu tay vào hông nó. Nó quay lại, chợt giật mình vì nhận ra nàng, nàng nói nhỏ và vẫn tiếp tục bước đi:
– Đi theo em lại đằng kia.

VN88

Viết một bình luận