VN88 VN88

Đọc truyện ma 18+ Chơi Ma Ngải Full Truyện Ma 18+ Cực Hay

Cô gái có vẻ hơi lúng túng, nàng nhìn nhanh vô miệng hang nho nhỏ, chỗ con Ma Ngải nằm trong đó. Trống ngực vẫn đập thình thịch, nói lảng qua chuyện khác.
“Con ma đó có ra ngoài này nữa không anh?”
Lưu gật đầu:
“Nó bắt em về đây để hút máu mà không ra thì làm sao mà hút được máu em chứ.”
Cô gái co người lại, run rẩy, rú lên nho nhỏ:
“Trời ơi… có thật không anh?”
“Chứ em nghĩ nó bắt em về đây làm gì?”
“Trời ơi, như vậy chắc chết rồi…”
Vừa nói xong, cô gái bỗng khóc rưng rức. Lưu tính đẩy nhẹ cô ta ra nhưng nàng lại càng ôm cứng lấy chàng hơn nữa. Bộ ngực căng tròn ép sát vô ngực Lưu, trắng muốt và đỏ ao trên đỉnh. Lưu vòng tay ôm lấy thân thể nàng. Bàn tay chàng xoa đều đều từ trên xuống dưới và dừng lại ở bờ mông cong vòng. Cô gái vẫn khóc, nhưng không có phản ứng gì với Lưu cả. Nàng vẫn ôm cứng lấy chàng như cầu xin một sự che chở.

Lưu nhướn mình lên, eô gái hơi co lại nhưng vẫn đẩ yên. Hình như nàng đang trong cơn tuyệt vọng cùng cực, không còn thiết tha gì tới nhữngthứ khác nữa. Kể cả thân thể nàng, có lẽ nàng chỉ đang nghĩ tới điều sống và chết, vì con ma bắt nàng về đây hút máu….

Mặt trời đã lặn hẳn, bóng tối tử từ tràn lan trong hang núi. Lưu không biết chàng đã ngủ được bao lâu vì quá mệt mỏi. Từ tối qua tới nay đã hai lần ôm ấp cô gái mới bị bắt.

Hình như đàn bà mấy cái chuyện này không làm họ hao mòn sức lực hơn đàn ông. Cô gái vẫn ôm cứng lấy Lưu, bền bỉ hơn bao giờ hết. Nàng chỉ có một mối lo âu duy nhất là con Ma Ngải sẽ hút máu nàng eho tới chết như những cô gái khác.

Lưu thấy hình như cô gái này rất thích nói, nàng thấy Lưu tỉnh dậy đã hỏi ngay:
“Anh làm gì mà ngủ như chết vậy, hình như em không thấy anh sợ hãi gì hết.”
Lưu uể oải nói:
“Nếu em bị bắt lâu như anh rồi cũng thế thôi. Sợ mãi rồi cũng đâm nhàm.”
Cô gái mỉm cười, lần đầu tiên Lưu thấy nàng cười từ lúc tới đây tới giờ
“Sợ mà cũng nhàm hả anh. Em thấy anh lì thì có.”
“Ừ lì hay nhàm thì cũng thế thôi. Chuyện gì nó phải tới thì nó sẽ tới mà, sợ cái gì chứ.”
“Em thì không như anh được. à, mà anh tên gì hả, từ hôm qua tới giờ quên không hỏi tên anh.”
“Anh tên Lưu. Trần văn Lưu. Còn tên em?”
“Em tên Lan, nhưng ở trong quán rượu tựi nó gọi em là Rose.”
“Tên Mỹ à?” ‘ .
“Em cũng không biết có phải đó là tên Mỹ hay tên Tây, nhưng bà chủ quán đặt tên như vậy thì biết vậy thôi.”
“Quán rượu em làm ở đâu, tại sao tối qua bị con Ma Ngải bắt mà không biết là nó?”
“Quán rượu ở gần chợ Biên Hoà. Tối qua em uống hơi quá chén, trên đường đi về bỗng bị tối tăm mặt mày rồi không biết gì nữa. Tới khi hơi mơ mơ màng màng, thấy có người đè lên mình lại cứ tưởng là mấy anh uống rượu cùng bàn đưa về nhà. Ai ngờ sáng ra mới tá hỏa, thấy anh nằm ở đó trong căn hầm này, em không biết ất giáp rasao nữa.”
Lưu à một tiếng, thì ra Lan là cô gái bán bar. Hèn gì nàng bạo dạn và táo tợn trong vấn đề xác thịt như thế. Lưu vòng tay ôm lấy Lan, vục mặt lên ngllc nàng. Lan ôm lấy đầu Lưu thì thầm hỏi:
“Anh kể cho em nghe từ ngày anh bị bắt vô đây đi.”
Lưu ôm Lan thật cứng, xoay mình để nàng nằm đè lên thân thể chàng. Hôn lên cặp môi mũm mĩm, hai chân cặp lấy chân Lan, rồi thì thầm kể lại hết chuyện Ma Ngải. Duy chỉ có điều chàng vẫn nói Ma Ngải là của một người bạn cùng phòng, mà chàng vô tình không biết, tới khi anh ta bị nó hút hết máu chết thì lấy chàng thế vô. Chuyện cứ như thế diễn tiến cho tới khi chàng bị bắt vô đây. Lê dĩ nhiên Lưu không đá động gì tới mục đích trả thù Phú cả.

Lan nghe xonglại càng quí Lưu hơn, nàng ngoan ngoãn hôn lên môi chàng những nụ hôn ngọt lịm đầy ắp. Trời đã tối mù mịt. BỗngLưu thấy con MaNgải kéo cánh tay chàng ra, cắn nhè nhẹ. Đưa lên mũi hít, chàng bảo Lan:
“Con Ma Ngải đang hút máu anh đó, em thử với tay ra ngoài là đụng nó ngay.”
Lan run lẩy bẩy trong tay Lưu, nhưng nàng cũng đưa tay quờ quạng chung quanh. Tay Lan đụng ngay ngực con Ma Ngải, Lan thét lên, lăn qua một bên ngay. Nhưng đã muộn, con Ma Ngãi chụp lấy nàng, ôm vô lòng, gục đầu vô cổ Lan cắn mạnh, hút một ngllm máu tử cổ nàng phun ra. Lan giẫy giụa, thét lớn.
“Trời ơi… anh Lưu ơi, cứu em với.. trời ơi, chết… chết…”
Lưu ngồi dậy, ôm lấy bụngLan kéo mạnh về phía mình, nói lớn:
“Thôi, thôi đi, tha cho cô ấy đi, mày đi bắt người khác mà hút máu. Mày tính giết cô ấy hay sao chứ.”

Tự nhiên con Ma Ngải nghe Lưu nói, nó rít lên, hoá gió bay đi ngay. Lan cũng mệt ngất ngư, nàng lại ôm cứng lấy Lưu, thở hổn hển, nói:
“Nếu không có anh, chắc nó hút máu em tới chết mệt thôi. Anh ơi, làm sao bây giờ?”
“Anh chắc nó đi bắt thêm một cô gái nữa về đây bay giờ không hiểu sao nó lại nghe lời anh như vậy.”
Lan nói thực nhanh:
“Vậy lần sau nó hút máu em nưa, anh cũng bảo nó đi bắt người khác nghe anh.”
Lưu cười hì hì.
“Như thếcó khác gì anh xúi nó đi giết thêm người nữa hay sao?”
Lan càng ôm chặt lấy Lưu hơn.
“Nếu không nó sẽ hút máu em chết thì sao?”
“Người khác chết thế em thì cũng vậy thôi.”
Giọng Lan khổ sở như van xin.
“Nhưngem khôngmuốn chết đâu. Nghe em đi anh nhé, anh muốn gì em cũng chiều anh mà.”
Lưu cười hì hì, nói:
“Thật không đó?”
“Thật mà, tin em đi…”
“Thế anh muốn hút máu em thì sao.”
Lan lì lợm, nói:
“Cho anh hút máu em đó, nhưng anh đừng cho con ma đó hút máu em nhé.”
Lưu xoa nhè nhẹ trên cặp đùi trơn láng của nàng, cười thành tiếng.
“Em làm nhưanh nuôi nó nhưcon chó trongnhà, muốn sai khiến thế nào cũng được ấy.”
“Nhưng anh cứ nói nó đừng hút máu em đi, nó nghe lời anh mà.” .
Lưu bật cười, nói:
“OK, anh sẽ bảo nó không được hút máu em nữa, chịu không.”

VN88

Viết một bình luận